#danmei


Đệ cửu chương

Năm ngày sau, Phong tuân thủ lời hứa, mang Tinh Nhi, cùng Cũng Ưu ra ngoài săn thú! Nghe tin, huynh đệ hắn quả nhiên không chịu đứng nhìn, đều buông hết việc quốc gia đại sự, cùng nhau đến tham dự !

“Lẫm ca ca, chúng ta lại cùng nhau thi đấu có được hay không?” Tấn Nhã hứng trí dâng trào đề nghị.

Không nghĩ lại nhận được phản đối của mọi người: “Không nên!”

“Các ngươi không cần như vậy đi!” Tấn Nhã thật không rõ, thi đấu có gì không tốt.

Hồng Lẫm hiểu được liền trạc trạc (chọc chọc) khuôn mặt nhỏ nhắn của Tấn Nhã, “Tiểu Nhã a! Đầu óc chúng ta cũng không phải bị nước vào… Cho nên, chúng ta cũng không ngốc đến độ đi thi săn thú với ngươi a!”

“Ân ân ân!” Một đám người nhận thức giống nhau nhanh chóng gật đầu.

Đùa sao, bản lĩnh săn thú của Tấn Nhã cùng Kỳ Viêm ngang ngửa nhau, chỉ ai muốn tự làm mất mặt mình mới cùng hắn so tài!

“Nhã ca ca a! Ta cũng có nghe nói nga!” Phong cười nói, “Ngươi thực sự rất lợi hại, có thể cùng Thao Liễm vương ganh đua cao thấp! Bội phục bội phục a!”

“Không có gì …” Tấn Nhã không quen nghe lời khen ngợi, có điểm xấu hổ
cúi đầu.

“Được rồi!” Hồng Lẫm ngăn trọng tâm câu chuyện, vì Tấn Nhã giải vây, “Ngày hôm nay không thi đấu gì hết, chính là cùng nhau tận tâm chơi đùa thôi! Chúng ta trước tiên đều tách nhau đi săn thú, chờ buổi trưa lúc ở chỗ này tập hợp, cùng nhau nấu nướng con mồi, thế nào?”

“Tốt tốt!” Tinh Nhi vỗ tay hưởng ứng, “Cha dạy ta săn thú!”

Phong đương nhiên đối với Tinh Nhi là hữu cầu tất ứng (xin gì được nấy), “Có thể …”

“Ta và các ngươi cùng nhau!” Cũng Ưu tỏ thái độ, hắn lần này vốn là vì muốn gặp gỡ Tễ Tường Phong mà đến. Huống chi cái yêu cầu kia của nhị ca …

“Tùy thích a!” Phong kéo dây cương, “Đi!”

“Ân!” Cũng Ưu từ phía sau cùng đi tới.

Hắn sở dĩ muốn đi nhanh như vậy, chỉ là vì không muốn nhìn thấy cảnh Thần cùng Lâm Duẫn Phượng cùng một chỗ nữa.

Thần vẫn nhìn theo bọn họ, cái gì cũng không nói, thẳng đến lúc bọn họ giục ngựa ly khai, y mới ngồi lên con ngựa cùng Lâm Duẫn Phượng, nhu tình mà hỏi thăm: “Phượng Nhi, chúng ta cũng đi thôi!”

Lâm Duẫn Phượng nhíu mày nhìn xung quanh một chút, nhưng lập tức giãn ra, “Đi thôi… Thần!”

“Tiểu Tứ, chúng ta cũng đi thôi!” Diệu Ngạn kéo kéo dây cương của Tiểu Tứ, nhưng Tiểu Tứ vẫn chưa để ý tới y, “Tiểu Tứ? Ngươi đang nhìn cái gì a?”

Tiểu Tứ ngồi trên lưng ngựa, lăng lăng nhìn Thần và Phong mỗi người ly khai một hướng, “Ngạn ca ca, ngươi nói “di tình” có tác dụng không?”

“A? Tiểu Tứ, ngươi có đúng hay không muốn nói “di tình biệt luyến “?” Diệu Ngạn nghe không rõ.

“Đều không phải, chỉ là “di tình” mà thôi…” (*)

… … … … … …

Cũng đã hết một buổi sáng, Phong cùng Cũng Ưu thu hoạch được tương đối, Tinh Nhi cũng ngoạn rất hài lòng, bọn họ ba người mang con mồi về tới nơi tập hợp, lúc này tất cả mọi người đã đến đông đủ …

“Ba người các ngươi cuối cùng đã trở về!” Hồng Lẫm cùng Diệu Ngạn đã bắt đầu chuẩn bị đống lửa.

“Nhã ca ca cùng nhị ca đi ra bờ sông cách đây không xa để bắt cá rồi!” Tiểu Tứ cùng Lâm Duẫn Phượng đang ở một bên kiểm cành cây.

Tinh Nhi bị Phong ôm xuống ngựa, cũng chạy đến chỗ bọn họ, “Ta cũng giúp nhặt củi!” Nói rồi vén ống tay áo, thực sự cúi xuống làm việc.

“Phong, Cũng Ưu, hai người các ngươi đi xem Tiểu Nhã bọn họ có ổn hay không?” Hồng Lẫm đứng dậy nói, “Chúng ta bên này được rồi, gọi hai người bọn hắn trở về đi!”

“Hảo!” Mệnh lệnh đại ca ai dám không nghe? Cũng Ưu cùng Phong tức khắc hướng bờ sông đi đến.

Tại lúc săn thú bởi vì có Tinh Nhi, Cũng Ưu cũng không có cùng Phong nói chuyện nhiều. Hôm nay tại đường tới bờ sông, hắn cuối cùng có thể cùng Phong hảo hảo nói chuyện.

“Phong? Ta có thể gọi ngươi như thế không?” Cũng Ưu cẩn thận hỏi.

Phong ôn hòa cười cười, “Có thể a… Ta cũng gọi ngươi Cũng Ưu!”

Cũng Ưu nghe xong, không chút nào che giấu sự sự sùng bái của chính mình đối với hắn, bắt đầu nói thiên nói địa, “Ta khi còn rất nhỏ đã nghe nói ngươi thuần phục được hắc lang (sói đen)! Khi đó ngươi đã trở thành anh hùng trong mắt ta, ta đã lập chí muốn thành một dũng sĩ giống ngươi a!”

“Dũng sĩ? Không dám nhận…” Vốn mục đích của hắn là thuần phục tiểu bạch thỏ, chỉ là nghe nói thuần phục được hắc lang có thể thực hiện được một nguyện vọng, mà sự thực chứng minh đó chỉ là gạt người!

“Cái kia… Vết sẹo trên mặt ngươi…” Cũng Ưu quan tâm mà hỏi thăm, “Không có việc gì chứ?”

“…” Đây chính là dấu vết chính nam nhân tên Sí kia dùng toàn lực mà vẽ lên, mà chính hắn cũng muốn vĩnh viễn lưu lại nó trên mặt, “Không có việc gì, đây là tội nghiệt của ta …”

“Tội nghiệt?”

“Không nói đến vấn đề buồn chán này nữa!” Phong không muốn nói thêm, “Được rồi, ngươi lần trước như vậy chiếu cố Tinh Nhi, ta còn chưa có hướng ngươi cảm tạ!”

“A… Không cần không cần, hắn rất khả ái, tuyệt không phiền phức!” Cũng Ưu vội vã giải thích.

“Thật không? Vậy là tốt rồi! Nói thật, khi nghe hắn nói đã kết bằng hữu với ngươi ta đã bị dọa một trận…”

“Di?”

Phong nói ra cảm thụ của chính mình, “Bởi vì ngươi chính là Thao Liễm tam hoàng tử, ta rất lo lắng ngươi sẽ đối hắn bất lợi.”

“…” Cũng Ưu cho rằng mục đích của chính mình đã bị bại lộ, phía sau suýt nữa toát ra mồ hôi lạnh, “Như vậy…”

“Thế nhưng ta ngày hôm nay gặp các ngươi ở chung khoái trá như vậy, hình như là ta lo lắng quá nhiều rồi!” Phong tiếp tục nói.

Trong nháy mắt, Cũng Ưu trong lòng nổi lên một cỗ áy náy, có lẽ là bởi vì hắn đã lừa dối vị dũng sĩ trong lòng mình! “Này… Ngươi hoài nghi cũng là… cũng là điều dễ hiểu…”

“Ngươi đừng để bụng!”

“Sẽ không!” Nếu như Phong biết được mục đích chân chính của hắn thì sẽ thế nào đây?

“A! Ta thấy bọn họ rồi, bên kia …” Phong chỉ về bên kia sông , “Nhã ca ca, nhị ca, các ngươi ổn không?”

Phong cách bọn họ còn một khoảng khá xa, theo lý thì Thần cùng Tấn Nhã sẽ không nghe thấy gì, thế nhưng Thần lại ngẩng đầu lên, “Là Phong! Nhã ca ca, chúng ta hình như có thể trở về rồi!”

“Thần, ngươi thật đúng là lợi hại! Dĩ nhiên nghe được?” Tấn Nhã phục y sát đất!

“Đâu…” Thần cúi đầu, “Được rồi, Nhã ca ca, chúng ta mau trở về đi thôi! Đại ca bọn họ nhất định chờ sốt ruột rồi …”

“Ân… Ta thu thập một chút…” Tấn Nhã bắt đầu thu hồi dụng cụ câu cá.

Phong xem động tác bọn họ hình như đã đã biết, liền hướng Cũng Ưu nói rằng: “Được rồi, bọn họ đã biết, chúng ta đi thôi!”

“Ôi chao? Không chờ bọn hắn sao?” Cũng Ưu kỳ quái hỏi, song bào thai hẳn là tình cảm phải thâm hậu mới đúng, thế nhưng Phong vì sao vẫn né tránh Thần? Lẽ nào bọn họ…

“Không cần!” Phong bước nhanh về phía trước.

Ngay khi bọn họ sắp đến địa điểm tập hợp thì, bỗng nhiên ở bên kia truyền đến một tiếng: “Oa a!”

“Đó là…” Cũng Ưu không dám khẳng định.

Mặt Phong trở nên trắng bệch, vội vàng hướng nơi đó chạy tới, “Chính là thanh âm của Tinh Nhi!”
________________
(*) “di tình” là thay đổi tình cảm, “biệt luyến” là đi yêu người khác
“di tình biệt luyến” thì chắc mn quen thuộc quá r😀 Còn “di tình” theo y’ của Tiểu Tứ ở trên, theo ta tham khảo ở nhiều nguồn (và nguồn lớn nhất là Su ca ca :”>~ ), thì là cố chối bỏ tình cảm của mình bằng cách đi yêu người khác (=.=)
Ta tự hiểu là thế, có nàng nào nghĩ khác thì góp y’ nha~ :”>~

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: